Người ta cần sự dũng cảm để sống vì tình yêu và cho tình yêu.
Sống thật với lòng mình, với những điều thiêng liêng mà có lúc bên ngoài không ai hiểu được, lắm khi là một thử thách không thể vượt qua của nhiều người. Rồi họ tạm nhẹ nhàng đó, nhưng rồi họ đau khổ dài lâu. Đừng bao giờ phản bội bản thân mình, vì khi bạn đánh mất chính bạn, bạn sẽ không còn gì cả. Nhưng vẫn cần sự khôn ngoan, tỉnh trí và minh triết! Đôi khi con người tìm thấy sự hạnh phúc trong cô đơn, một hạnh phúc rất thật, sâu thẳm nhưng có lúc không có người chia sẻ.
Mọi tình yêu đều thách đấu với lòng quả cảm, sự kiên trì, và trí khôn ngoan của chúng ta. Thử nghĩ tình mẫu tử, tình phụ tử cũng trải qua khó khăn như thế nào để đứa con và bố mẹ hiểu thấu được nhau. Tình yêu trai gái, rồi chồng vợ cũng bị đặt vào tình trạng “nguy biến” không biết bao lần cho đến khi hai bên thật sự thuộc về nhau. Có nhiều tình bạn cũng đứng trước vô vàn thử thách, tưởng chừng gãy đổ (như chuyện Lưu Bình - Dương Lễ), nhưng rồi lại sum họp. Nhiều tình yêu đức tin cũng “nằm gai nếm mật”. Đừng để như thiếu phụ Nam Xương đau khổ trẫm mình tự vẫn vì thiếu...khôn ngoan. Khi ta làm mọi việc vì tình yêu, vì mục đích cao đẹp, trong sự tỉnh táo và sáng suốt, mọi phương tiện đều được biện minh.
Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009
Trước hết, hãy SỐNG TRỌN VẸN và CÓ TRÁCH NHIỆM với CHÍNH BẢN THÂN MÌNH!
Cập nhật: 26/10/2009 | comments (0)
Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là gì? Dậy hay “nướng” thêm chút nữa? Điểm tâm bằng bún hay bánh mì? Mặc váy hay vest đi làm? Kiểu tóc nào thì thích hợp cho một ngày nắng?... Còn với những người thành công, bạn có biết họ bắt đầu một ngày mới như thế nào không? Họ sẽ tự hỏi: “Hôm nay, mình phải sống 24 tiếng đồng hồ như thế nào để không một phút nào trôi qua vô nghĩa?”. Bạn sẽ sống có trách nhiệm và trọn vẹn hơn với chính mình chỉ khi bạn khởi đầu một ngày với điều băn khoăn trên!
Ngày nay, nhiều bạn trẻ tự hào vì khả năng tiếng Anh đạt “đẳng cấp quốc tế”, việc tìm kiếm thông tin từ internet và sử dụng những tiện ích của nó chỉ là “chuyện nhỏ”. Đồ dùng “đính kèm” trong ba lô của giới trẻ là điện thoại di động đa chức năng, latop thời thượng, iPod sành điệu vừa có mặt trên thị trường…
Vượt trên tất cả, điều tôi mong muốn là các bạn hãy tự đặt cho mình câu hỏi: Đến bao giờ tôi mới có thể tạo ra một sản phẩm hay một ứng dụng để mọi người cùng sử dụng nó chứ không thể mãi sống như “bản copy” từ người khác?
Các bạn trẻ nên dành ra 3 giờ đồng hồ ngồi mỗi tuần để ngồi ở một nơi hoàn toàn yên tĩnh hoặc với âm nhạc không lời, êm dịu, nhẹ nhàng - tĩnh tâm và nghĩ thật sâu sắc về những điều sau đây:
Một ngày, bạn đã hít bao nhiêu lít không khí?
Một ngày, bạn tiêu thụ hết bao nhiêu kilogram lương thực?
Một ngày, bạn đã nhận được bao nhiêu sự giúp đỡ từ cuộc sống xung quanh?
Một ngày, bạn đã sử dụng bao nhiêu sản phẩm từ mồ hôi, trí tuệ, công sức của người khác?
Khi ý thức được những điều trên thì một câu hỏi nảy sinh là: bạn phải làm gì để xứng đáng với những điều cuộc sống ban tặng cho bạn mỗi ngày, làm gì để xứng đáng với việc bạn được sinh ra và chiếm dụng một diện tích cố định trên trái đất này?
Trong những buổi diễn thuyết, một câu hỏi mà tôi thường đặt ra cho người tham dự là: “Các bạn có sợ chết không?”. “Có” là câu trả lời tôi nhận được. Câu hỏi tiếp theo: “Liệu bạn có quyết định được ngày chết của mình không?”. Dĩ nhiên điều này là không thể, cả cách chết cũng vậy, bạn không có sự lựa chọn! Vậy cái gì sẽ quyết định cuộc sống của mỗi chúng ta? Câu trả lời duy nhất chỉ có ở bạn, do bạn, đó là cách bạn sống mỗi ngày trong cuộc đời này. Chính vì thế, hãy sống một cách trọn vẹn, có trách nhiệm, sống hết mình, cam kết 100% với chính bản thân mình về những việc bạn làm và kết quả nhận được.
Cuộc đời tôi đã thay đổi ngoạn mục kể từ khi tôi sống với nguyên lý kể trên.
Những cuộc gặp gỡ bạn bè luôn là những giây phút đáng nhớ vì tôi biết dành trọn niềm vui cho thời gian được ở bên nhau.
Những món tôi ăn đều ngon hơn vì tôi biết dùng tất cả các giác quan để thưởng thức: mắt để ngắm nhìn màu sắc và cách bày trí thức ăn; tai lắng nghe những âm thanh phát ra từ nơi người đầu bếp đang chế biến chúng; mũi để ngửi thấy mùi thức ăn, mùi gia vị; lưỡi để nếm vị thanh, vị đậm, vị béo, vị ngọt từ những nguyên liệu trong đó… Tôi ăn không phải chỉ để no, để đầy đủ dinh dưỡng, mà khi ăn, tôi thưởng thức và cảm nhận những tinh hoa đất trời hội tụ trong đó, cảm nhận được nghệ thuật và tấm lòng của người đầu bếp đặt vào món ăn đó.
Trong học tập, tôi tiếp thu nhanh chóng và đạt kết quả vượt bậc. Cho dù thầy không thật xuất sắc, thì tôi vẫn luôn là trò giỏi và tìm cách học được nhiều nhất từ người thầy này. Vì tôi luôn mong muốn học 100% nên tôi không từ chối bất cứ một cơ hội học hỏi nào từ thầy, từ bạn, từ sách vở, từ cuộc sống, và không ngừng đặt câu hỏi về những vấn đề liên quan đến công việc mình đang làm để luôn đi tìm câu trả lời và những giải pháp tốt nhất. Đây là cách mà các bạn trẻ trong cuộc sống hiện đại nên theo.
Cuộc sống này có quá nhiều lựa chọn; vì vậy, các bạn trẻ rất dễ bị cám dỗ, xao nhãng, phân tâm. Họ dành rất nhiều thời gian để làm những việc không có ích cho tương lai, rời xa mục tiêu và mơ ước đã đặt ra cho cuộc đời chính mình, để rồi mỗi ngày trôi qua đều vô nghĩa, và họ lao đi tìm niềm vui. Vì thế mà ngành công nghệ giải trí phát triển không ngừng nhưng chẳng thể đáp ứng nhu cầu khỏa lấp nỗi buồn nơi con người. Chỉ khi bạn biết sống trọn vẹn, dám chịu trách nhiệm 100% với mọi kết quả trong đời thì đó mới là cách sống có ý thức.
Trong những cuộc gặp gỡ, nói chuyện với giới trẻ, tôi thường nghe rất nhiều câu than vãn, trách cứ, chán nản: cuộc sống hôm nay quá phức tạp, những điều kiện xung quanh luôn lỗi thời, người tốt sao quá ít…! Chính người lớn còn bối rối trong cách sống thì không thể trách các bạn trẻ không tìm ra cuộc sống của chính mình. Thế nhưng, điều tôi luôn muốn nhắn nhủ đến các bạn trẻ là cuộc đời của bạn được quyết định bởi chính cách các bạn đang sống. Kết quả bạn nhận được sau cùng luôn bằng tổng kết quả những lần bạn đã sống trọn vẹn và có trách nhiệm với chính bản thân mình. Vì vậy, nếu bạn chọn cách hằn học với cuộc sống, buông thả bản thân, xem đó là cách phản ứng duy nhất trước những điều không may trong cuộc đời này thì hãy nhìn lại! Quyết định đó là của bạn, không ai có thể ảnh hưởng đến nó, và mọi kết quả bạn nhận được chỉ duy nhất mình bạn gánh chịu mà thôi!
Khi bước qua tuổi 18, ngoài sức trẻ, ngoài trí tuệ vốn có, bạn còn là người đã trưởng thành. Lúc này, bạn có quyền suy xét và nghĩ suy nhiều hơn về sứ mệnh của mình. Chỉ khi khám phá ra lẽ sống thực sự khiến bạn có mặt trên đời này thì khi đó, bạn mới xứng đáng được xem là niềm kỳ vọng của đất nước.
Những người lớn chúng tôi chỉ có một con đường duy nhất là đặt kỳ vọng vào các bạn, những người trẻ tuổi! Thế nhưng điều mà chúng tôi không ngừng hy vọng đó là các bạn biết sống trọn vẹn và có trách nhiệm 100% với bản thân mình trước, rồi cuộc sống sau đó chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn!
Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên bạn nghĩ đến là gì? Dậy hay “nướng” thêm chút nữa? Điểm tâm bằng bún hay bánh mì? Mặc váy hay vest đi làm? Kiểu tóc nào thì thích hợp cho một ngày nắng?... Còn với những người thành công, bạn có biết họ bắt đầu một ngày mới như thế nào không? Họ sẽ tự hỏi: “Hôm nay, mình phải sống 24 tiếng đồng hồ như thế nào để không một phút nào trôi qua vô nghĩa?”. Bạn sẽ sống có trách nhiệm và trọn vẹn hơn với chính mình chỉ khi bạn khởi đầu một ngày với điều băn khoăn trên!
Ngày nay, nhiều bạn trẻ tự hào vì khả năng tiếng Anh đạt “đẳng cấp quốc tế”, việc tìm kiếm thông tin từ internet và sử dụng những tiện ích của nó chỉ là “chuyện nhỏ”. Đồ dùng “đính kèm” trong ba lô của giới trẻ là điện thoại di động đa chức năng, latop thời thượng, iPod sành điệu vừa có mặt trên thị trường…
Vượt trên tất cả, điều tôi mong muốn là các bạn hãy tự đặt cho mình câu hỏi: Đến bao giờ tôi mới có thể tạo ra một sản phẩm hay một ứng dụng để mọi người cùng sử dụng nó chứ không thể mãi sống như “bản copy” từ người khác?
Các bạn trẻ nên dành ra 3 giờ đồng hồ ngồi mỗi tuần để ngồi ở một nơi hoàn toàn yên tĩnh hoặc với âm nhạc không lời, êm dịu, nhẹ nhàng - tĩnh tâm và nghĩ thật sâu sắc về những điều sau đây:
Một ngày, bạn đã hít bao nhiêu lít không khí?
Một ngày, bạn tiêu thụ hết bao nhiêu kilogram lương thực?
Một ngày, bạn đã nhận được bao nhiêu sự giúp đỡ từ cuộc sống xung quanh?
Một ngày, bạn đã sử dụng bao nhiêu sản phẩm từ mồ hôi, trí tuệ, công sức của người khác?
Khi ý thức được những điều trên thì một câu hỏi nảy sinh là: bạn phải làm gì để xứng đáng với những điều cuộc sống ban tặng cho bạn mỗi ngày, làm gì để xứng đáng với việc bạn được sinh ra và chiếm dụng một diện tích cố định trên trái đất này?
Trong những buổi diễn thuyết, một câu hỏi mà tôi thường đặt ra cho người tham dự là: “Các bạn có sợ chết không?”. “Có” là câu trả lời tôi nhận được. Câu hỏi tiếp theo: “Liệu bạn có quyết định được ngày chết của mình không?”. Dĩ nhiên điều này là không thể, cả cách chết cũng vậy, bạn không có sự lựa chọn! Vậy cái gì sẽ quyết định cuộc sống của mỗi chúng ta? Câu trả lời duy nhất chỉ có ở bạn, do bạn, đó là cách bạn sống mỗi ngày trong cuộc đời này. Chính vì thế, hãy sống một cách trọn vẹn, có trách nhiệm, sống hết mình, cam kết 100% với chính bản thân mình về những việc bạn làm và kết quả nhận được.
Cuộc đời tôi đã thay đổi ngoạn mục kể từ khi tôi sống với nguyên lý kể trên.
Những cuộc gặp gỡ bạn bè luôn là những giây phút đáng nhớ vì tôi biết dành trọn niềm vui cho thời gian được ở bên nhau.
Những món tôi ăn đều ngon hơn vì tôi biết dùng tất cả các giác quan để thưởng thức: mắt để ngắm nhìn màu sắc và cách bày trí thức ăn; tai lắng nghe những âm thanh phát ra từ nơi người đầu bếp đang chế biến chúng; mũi để ngửi thấy mùi thức ăn, mùi gia vị; lưỡi để nếm vị thanh, vị đậm, vị béo, vị ngọt từ những nguyên liệu trong đó… Tôi ăn không phải chỉ để no, để đầy đủ dinh dưỡng, mà khi ăn, tôi thưởng thức và cảm nhận những tinh hoa đất trời hội tụ trong đó, cảm nhận được nghệ thuật và tấm lòng của người đầu bếp đặt vào món ăn đó.
Trong học tập, tôi tiếp thu nhanh chóng và đạt kết quả vượt bậc. Cho dù thầy không thật xuất sắc, thì tôi vẫn luôn là trò giỏi và tìm cách học được nhiều nhất từ người thầy này. Vì tôi luôn mong muốn học 100% nên tôi không từ chối bất cứ một cơ hội học hỏi nào từ thầy, từ bạn, từ sách vở, từ cuộc sống, và không ngừng đặt câu hỏi về những vấn đề liên quan đến công việc mình đang làm để luôn đi tìm câu trả lời và những giải pháp tốt nhất. Đây là cách mà các bạn trẻ trong cuộc sống hiện đại nên theo.
Cuộc sống này có quá nhiều lựa chọn; vì vậy, các bạn trẻ rất dễ bị cám dỗ, xao nhãng, phân tâm. Họ dành rất nhiều thời gian để làm những việc không có ích cho tương lai, rời xa mục tiêu và mơ ước đã đặt ra cho cuộc đời chính mình, để rồi mỗi ngày trôi qua đều vô nghĩa, và họ lao đi tìm niềm vui. Vì thế mà ngành công nghệ giải trí phát triển không ngừng nhưng chẳng thể đáp ứng nhu cầu khỏa lấp nỗi buồn nơi con người. Chỉ khi bạn biết sống trọn vẹn, dám chịu trách nhiệm 100% với mọi kết quả trong đời thì đó mới là cách sống có ý thức.
Trong những cuộc gặp gỡ, nói chuyện với giới trẻ, tôi thường nghe rất nhiều câu than vãn, trách cứ, chán nản: cuộc sống hôm nay quá phức tạp, những điều kiện xung quanh luôn lỗi thời, người tốt sao quá ít…! Chính người lớn còn bối rối trong cách sống thì không thể trách các bạn trẻ không tìm ra cuộc sống của chính mình. Thế nhưng, điều tôi luôn muốn nhắn nhủ đến các bạn trẻ là cuộc đời của bạn được quyết định bởi chính cách các bạn đang sống. Kết quả bạn nhận được sau cùng luôn bằng tổng kết quả những lần bạn đã sống trọn vẹn và có trách nhiệm với chính bản thân mình. Vì vậy, nếu bạn chọn cách hằn học với cuộc sống, buông thả bản thân, xem đó là cách phản ứng duy nhất trước những điều không may trong cuộc đời này thì hãy nhìn lại! Quyết định đó là của bạn, không ai có thể ảnh hưởng đến nó, và mọi kết quả bạn nhận được chỉ duy nhất mình bạn gánh chịu mà thôi!
Khi bước qua tuổi 18, ngoài sức trẻ, ngoài trí tuệ vốn có, bạn còn là người đã trưởng thành. Lúc này, bạn có quyền suy xét và nghĩ suy nhiều hơn về sứ mệnh của mình. Chỉ khi khám phá ra lẽ sống thực sự khiến bạn có mặt trên đời này thì khi đó, bạn mới xứng đáng được xem là niềm kỳ vọng của đất nước.
Những người lớn chúng tôi chỉ có một con đường duy nhất là đặt kỳ vọng vào các bạn, những người trẻ tuổi! Thế nhưng điều mà chúng tôi không ngừng hy vọng đó là các bạn biết sống trọn vẹn và có trách nhiệm 100% với bản thân mình trước, rồi cuộc sống sau đó chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn!
Tự tin từ GIÁ TRỊ SỐNG
Cập nhật: 29/10/2009 | comments (0)
Theo bạn, thế nào là người tự tin? Đó là một doanh nhân với vẻ ngoài lịch lãm, đi chiếc xe đắt tiền và đến những nơi sang trọng? Sự thực thì tự tin đích thực của một con người không thể đến từ bên ngoài.
Nếu bạn cho rằng mình tự tin vì những vật đang sở hữu, hay vì doanh nghiệp bạn đang điều hành hàng năm mang về khoản lợi nhuận khổng lồ, thì bạn dễ dàng mất tự tin khi gặp một người giàu có hơn mình và thành công hơn mình.
Bạn đang sở hữu chiếc điện thoại Vertu Signature vỏ platinum, được bán với giá 32.000 USD. Chiếc điện thoại có thể xem là “đỉnh” nhất, được giới triệu phú ưa dùng và bạn tự tin khi “dắt” nó bên mình. Nhưng chỉ vài tháng sau, hàng loạt những mẫu điện thoại mới ra đời với đa dạng tính năng, giá cả; liệu chiếc Vertu của bạn có còn là “hàng đinh”?
Vậy thế nào là tự tin đích thực? Người tự tin phải là người trả lời được các câu hỏi sau: Mình là ai? Mình sống trên đời này để làm gì? Đích đến trong cuộc đời mình ở đâu? Khi đang đi trên đường và gặp một bùng binh với nhiều ngã rẽ, bạn sẽ lúng túng nếu không biết mình cần đi tới đâu và phải rẽ ngả nào. Nếu bạn đã xác định rõ mục tiêu của mình, điều duy nhất bạn cần làm lúc này là an tâm tiến bước. Tự tin đích thực cần sự bình an, thoải mái và yên vui trong nội tâm.
Số đông ngày nay đo lường sự tự tin của một doanh nhân bằng lợi nhuận hay quy mô doanh nghiệp đó gặt hái trong từng thời kỳ. Điều này dẫn đến một hệ quả là chỉ những doanh nhân xây dựng được một doanh nghiệp lớn, gặt hái nhiều thành công trong kinh doanh mới có thể tự tin! Kỳ thực những điều này chưa đủ để viết nên câu chuyện về một con người!
Ý niệm thành công trong thời đại mới đối với một người là đạt sự cân bằng, tức là gặt hái kết quả tốt trên nhiều mặt của cuộc sống như tài chính, trí tuệ, sức khỏe, gia đình, đời sống cộng đồng, tâm linh… Vậy khi loại bỏ những yếu tố thuộc về thành quả vật chất như bằng cấp, địa vị, ngoại hình, vóc dáng, quần áo… điều còn lại của một người là ước mơ, hoài bão, mục đích sống, những chuẩn mực sống mà họ đặt ra cho mình và tôn trọng suốt đời. Đó là những thứ không ai có thể tước đoạt khỏi họ.
Một người khi biết sống với ước mơ, sứ mạng, hoài bão của mình, họ sẽ rất giàu sinh khí. Họ không bận tâm người khác nghĩ gì về mình mà chỉ bận tâm về con đường và ước mơ mà họ hướng đến. Họ sống thanh thản trong cuộc đời, không sợ nhanh hay chậm vì họ biết rằng cuối cùng, mình sẽ đến đích. Họ luôn biết rõ mình là ai, mong muốn gì và mục đích cuộc sống của mình là gì.
Chỉ khi bạn hiểu rõ các giá trị sống của bản thân, bạn sẽ tạo dựng cho mình một nền tảng tự tin chắc chắn. Nhiều người trong chúng ta vẫn bối rối, không biết đưa ra quyết định như thế nào trong một số tình huống khó xử. Bạn không biết mình nên làm hay không làm, chọn hay không chọn, theo hay không theo vì bạn chưa định hình được giá trị sống làm chuẩn mực để ra quyết định.
Nếu giá trị sống bạn chọn là yêu thương thì trong trường hợp phải lựa chọn giữa yêu thương và vật chất, bạn sẽ chọn yêu thương. Nếu giá trị ưu tiên của bạn là phát triển bản thân thì khi phải lựa chọn giữa có tiền trước mắt hay phát triển bản thân, bạn sẽ chọn phát triển bản thân. Nếu giá trị quan trọng của bạn là gia đình thì khi gia đình được đem ra đặt cược với công việc, sự nghiệp, chắc chắn bạn sẽ chọn gia đình.
Tự tin đích thực chỉ có thể xuất phát từ bên trong con người bạn. Vì thế, hãy xác định rõ chân dung nội tâm của mình, hình ảnh một con người bạn muốn trở thành và an tâm sống với những gì bạn đã chọn. Như thế, bạn sẽ vui sống giữa đời, bất chấp mọi bon chen, so sánh, đố kị bởi bạn biết bạn đang đi trên con đường của riêng mình!
Theo bạn, thế nào là người tự tin? Đó là một doanh nhân với vẻ ngoài lịch lãm, đi chiếc xe đắt tiền và đến những nơi sang trọng? Sự thực thì tự tin đích thực của một con người không thể đến từ bên ngoài.
Nếu bạn cho rằng mình tự tin vì những vật đang sở hữu, hay vì doanh nghiệp bạn đang điều hành hàng năm mang về khoản lợi nhuận khổng lồ, thì bạn dễ dàng mất tự tin khi gặp một người giàu có hơn mình và thành công hơn mình.
Bạn đang sở hữu chiếc điện thoại Vertu Signature vỏ platinum, được bán với giá 32.000 USD. Chiếc điện thoại có thể xem là “đỉnh” nhất, được giới triệu phú ưa dùng và bạn tự tin khi “dắt” nó bên mình. Nhưng chỉ vài tháng sau, hàng loạt những mẫu điện thoại mới ra đời với đa dạng tính năng, giá cả; liệu chiếc Vertu của bạn có còn là “hàng đinh”?
Vậy thế nào là tự tin đích thực? Người tự tin phải là người trả lời được các câu hỏi sau: Mình là ai? Mình sống trên đời này để làm gì? Đích đến trong cuộc đời mình ở đâu? Khi đang đi trên đường và gặp một bùng binh với nhiều ngã rẽ, bạn sẽ lúng túng nếu không biết mình cần đi tới đâu và phải rẽ ngả nào. Nếu bạn đã xác định rõ mục tiêu của mình, điều duy nhất bạn cần làm lúc này là an tâm tiến bước. Tự tin đích thực cần sự bình an, thoải mái và yên vui trong nội tâm.
Số đông ngày nay đo lường sự tự tin của một doanh nhân bằng lợi nhuận hay quy mô doanh nghiệp đó gặt hái trong từng thời kỳ. Điều này dẫn đến một hệ quả là chỉ những doanh nhân xây dựng được một doanh nghiệp lớn, gặt hái nhiều thành công trong kinh doanh mới có thể tự tin! Kỳ thực những điều này chưa đủ để viết nên câu chuyện về một con người!
Ý niệm thành công trong thời đại mới đối với một người là đạt sự cân bằng, tức là gặt hái kết quả tốt trên nhiều mặt của cuộc sống như tài chính, trí tuệ, sức khỏe, gia đình, đời sống cộng đồng, tâm linh… Vậy khi loại bỏ những yếu tố thuộc về thành quả vật chất như bằng cấp, địa vị, ngoại hình, vóc dáng, quần áo… điều còn lại của một người là ước mơ, hoài bão, mục đích sống, những chuẩn mực sống mà họ đặt ra cho mình và tôn trọng suốt đời. Đó là những thứ không ai có thể tước đoạt khỏi họ.
Một người khi biết sống với ước mơ, sứ mạng, hoài bão của mình, họ sẽ rất giàu sinh khí. Họ không bận tâm người khác nghĩ gì về mình mà chỉ bận tâm về con đường và ước mơ mà họ hướng đến. Họ sống thanh thản trong cuộc đời, không sợ nhanh hay chậm vì họ biết rằng cuối cùng, mình sẽ đến đích. Họ luôn biết rõ mình là ai, mong muốn gì và mục đích cuộc sống của mình là gì.
Chỉ khi bạn hiểu rõ các giá trị sống của bản thân, bạn sẽ tạo dựng cho mình một nền tảng tự tin chắc chắn. Nhiều người trong chúng ta vẫn bối rối, không biết đưa ra quyết định như thế nào trong một số tình huống khó xử. Bạn không biết mình nên làm hay không làm, chọn hay không chọn, theo hay không theo vì bạn chưa định hình được giá trị sống làm chuẩn mực để ra quyết định.
Nếu giá trị sống bạn chọn là yêu thương thì trong trường hợp phải lựa chọn giữa yêu thương và vật chất, bạn sẽ chọn yêu thương. Nếu giá trị ưu tiên của bạn là phát triển bản thân thì khi phải lựa chọn giữa có tiền trước mắt hay phát triển bản thân, bạn sẽ chọn phát triển bản thân. Nếu giá trị quan trọng của bạn là gia đình thì khi gia đình được đem ra đặt cược với công việc, sự nghiệp, chắc chắn bạn sẽ chọn gia đình.
Tự tin đích thực chỉ có thể xuất phát từ bên trong con người bạn. Vì thế, hãy xác định rõ chân dung nội tâm của mình, hình ảnh một con người bạn muốn trở thành và an tâm sống với những gì bạn đã chọn. Như thế, bạn sẽ vui sống giữa đời, bất chấp mọi bon chen, so sánh, đố kị bởi bạn biết bạn đang đi trên con đường của riêng mình!
Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009
Những nguyên tắc trong giao tiếp của chị em văn phòng
1. Không nên có quan hệ riêng tư ngoài công việc
Thông thường bạn bè là người chúng ta nghĩ đến đầu tiên khi gặp khó khăn, nhưng bạn tốt đến đâu cũng gặp phải những rắc rối về lợi ích cá nhân và dễ gây nên mâu thuẫn.
Mối quan hệ quá mức riêng tư giữa các đồng nghiệp giống như bom hẹn giờ, khi lợi ích cá nhân bị xâm phạm sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ này.
2. Nhiệt tình với đồng nghiệp
Học cách mỗi ngày đến công ty luôn vui vẻ chào hỏi đồng nghiệp. Không nên phân biệt cấp trên, dưới giữa tổng giám đốc, chủ quản, nhân viên phòng tài liệu, bảo vệ hay nhân viên dọn vệ sinh…Bạn cần nhớ rằng, tôn trọng người khác chính là tôn trọng bản thân.
3. Thường xuyên khen ngợi người khác
Chăm sóc vẻ bề ngoài chu đáo chính là sự khởi đầu công việc tốt đẹp, trang phục hợp lý, trang điểm điềm đạm, tạo tâm trạng thoải mái giữa đồng nghiệp và không khí vui vẻ trong văn phòng. Đừng quên khen ngợi đồng nghiệp, không nên ngại ngùng bởi thực tế mọi người luôn sẵn lòng chấp nhận những lời khen.
4. Thường xuyên giao lưu và luôn tôn trọng sếp
Không ít nữ nhân viên xa lánh các nam lãnh đạo do sợ bị người khác bàn tán. Thực tế, quá trình giao lưu với đồng nghiệp sẽ tạo nên không khí làm việc thuận lợi. Đương nhiên thời gian tốt nhất để tiếp xúc với cấp trên chính là khi làm việc, ví dụ cùng ăn trưa.
5. Tặng quà và tạo mối quan hệ thân thiết
Hãy tặng quà cho đồng nghiệp khi họ có tin vui như thăng chức, sinh nhật hay nhận bằng cấp…để thể hiện thiện ý của bạn . Một hộp kẹo sô cô la, lọ nước hoa, ví đựng tiền… món quà tuy nhỏ nhưng có ý nghĩa rất lớn.
6. Hiệu quả công việc thay đổi hình tượng không tốt
Những nữ nhân viên xinh đẹp thường bị coi là bình hoa di động, do đó họ cần chăm chỉ nỗ lực làm việc. Thể hiện được quan điểm bản thân, thái độ rõ ràng, dám chịu trách nhiệm và thành thật trong công việc luôn tốt hơn hành vi bao biện.
Thông thường bạn bè là người chúng ta nghĩ đến đầu tiên khi gặp khó khăn, nhưng bạn tốt đến đâu cũng gặp phải những rắc rối về lợi ích cá nhân và dễ gây nên mâu thuẫn.
Mối quan hệ quá mức riêng tư giữa các đồng nghiệp giống như bom hẹn giờ, khi lợi ích cá nhân bị xâm phạm sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ này.
2. Nhiệt tình với đồng nghiệp
Học cách mỗi ngày đến công ty luôn vui vẻ chào hỏi đồng nghiệp. Không nên phân biệt cấp trên, dưới giữa tổng giám đốc, chủ quản, nhân viên phòng tài liệu, bảo vệ hay nhân viên dọn vệ sinh…Bạn cần nhớ rằng, tôn trọng người khác chính là tôn trọng bản thân.
3. Thường xuyên khen ngợi người khác
Chăm sóc vẻ bề ngoài chu đáo chính là sự khởi đầu công việc tốt đẹp, trang phục hợp lý, trang điểm điềm đạm, tạo tâm trạng thoải mái giữa đồng nghiệp và không khí vui vẻ trong văn phòng. Đừng quên khen ngợi đồng nghiệp, không nên ngại ngùng bởi thực tế mọi người luôn sẵn lòng chấp nhận những lời khen.
4. Thường xuyên giao lưu và luôn tôn trọng sếp
Không ít nữ nhân viên xa lánh các nam lãnh đạo do sợ bị người khác bàn tán. Thực tế, quá trình giao lưu với đồng nghiệp sẽ tạo nên không khí làm việc thuận lợi. Đương nhiên thời gian tốt nhất để tiếp xúc với cấp trên chính là khi làm việc, ví dụ cùng ăn trưa.
5. Tặng quà và tạo mối quan hệ thân thiết
Hãy tặng quà cho đồng nghiệp khi họ có tin vui như thăng chức, sinh nhật hay nhận bằng cấp…để thể hiện thiện ý của bạn . Một hộp kẹo sô cô la, lọ nước hoa, ví đựng tiền… món quà tuy nhỏ nhưng có ý nghĩa rất lớn.
6. Hiệu quả công việc thay đổi hình tượng không tốt
Những nữ nhân viên xinh đẹp thường bị coi là bình hoa di động, do đó họ cần chăm chỉ nỗ lực làm việc. Thể hiện được quan điểm bản thân, thái độ rõ ràng, dám chịu trách nhiệm và thành thật trong công việc luôn tốt hơn hành vi bao biện.
Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009
Thơ 20-10, đọc khi vợ vắng nhà
Vợ là mẹ các con ta
Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
Vợ là tổng hợp: bạn thân
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền..
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư?
Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vợ)
Chồng ơi! Đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?
Vợ là phước lộc thọ tài...
Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen
Vợ là thượng cấp chỉ huy
Là người lãnh đạo, bảo gì, chồng vâng!
Vợ là bà... mẫu, ông... thân
Sớm hôm hiếu thảo, ân cần dám quên
Vợ là cảnh sát ven biên
Chồng mà "đi lạc”, bắt liền, điều tra!
Vợ là nội tướng trong nhà
Đồng hồ luôn kiểm, giúp ta đúng giờ
Vợ là chủ nợ ngây thơ
Cho chồng tháng tháng ngon ơ, nộp tiền
Vợ là thư kí rất siêng
Thư từ, ngăn kéo toàn quyền moi ra
Vợ còn đại diện quan toà
Bắt tội phải nhận, bảo tha được nhờ
Vợ là bà chủ căn cơ
Quen mồm sai vặt, con thơ ngại bồng
Vợ còn là những cơn giông
Thổi chồng ra ngủ sa lông là thường
Vợ là cung cách đế vương
Áo quần sang trọng, đúng đường văn minh
Vợ với Táo chẳng thân tình
Chồng bèn một bếp một mình quyền uy
Phát thanh đài vợ rất chì
Cằn nhằn trăm chuyện phát đi đêm ngày
Vợ là võ sĩ cao tay
Ngọn quyền, môn cước nàng hay thử chồng
Vợ là... đủ thứ biết không?
Nếu mà muốn định nghĩa xong, cả đời
Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
Vợ là tổng hợp: bạn thân
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền..
Vợ là ngân khố, kho tiền
Gửi vào nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi sóng khiến ta chìm phà
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư?
Cá ươn không muối, chồng hư cãi vờ (vợ)
Chồng ơi! Đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai?
Vợ là phước lộc thọ tài...
Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen
Vợ là thượng cấp chỉ huy
Là người lãnh đạo, bảo gì, chồng vâng!
Vợ là bà... mẫu, ông... thân
Sớm hôm hiếu thảo, ân cần dám quên
Vợ là cảnh sát ven biên
Chồng mà "đi lạc”, bắt liền, điều tra!
Vợ là nội tướng trong nhà
Đồng hồ luôn kiểm, giúp ta đúng giờ
Vợ là chủ nợ ngây thơ
Cho chồng tháng tháng ngon ơ, nộp tiền
Vợ là thư kí rất siêng
Thư từ, ngăn kéo toàn quyền moi ra
Vợ còn đại diện quan toà
Bắt tội phải nhận, bảo tha được nhờ
Vợ là bà chủ căn cơ
Quen mồm sai vặt, con thơ ngại bồng
Vợ còn là những cơn giông
Thổi chồng ra ngủ sa lông là thường
Vợ là cung cách đế vương
Áo quần sang trọng, đúng đường văn minh
Vợ với Táo chẳng thân tình
Chồng bèn một bếp một mình quyền uy
Phát thanh đài vợ rất chì
Cằn nhằn trăm chuyện phát đi đêm ngày
Vợ là võ sĩ cao tay
Ngọn quyền, môn cước nàng hay thử chồng
Vợ là... đủ thứ biết không?
Nếu mà muốn định nghĩa xong, cả đời
Để sự thay đổi không “giữa đường đứt gánh”
Hệ quả của cuộc suy thoái đang khiến những người lạc quan nhất cũng phải lo lắng. Việc những dự án mới vẫn bế tắc giống như thị trường chứng khoán và tắc nghẽn giao thông khiến giới lãnh đạo "như có lửa đốt trong lòng" dù anh ta là người đầy nhiệt huyết và gan dạ.
Doanh thu không bù lỗ được. Khách hàng giảm sút khiến bạn mất đi những người ủng hộ và làm gián đoạn việc giao tiếp liên lạc. Công nhân thì mệt mỏi và dễ bị kích động. Danh sách những người xin ngân sách ngày càng nhiều. Tất cả những chuyện đó khiến bạn băn khoăn liệu có nên xem xét việc từ bỏ không...
Thông thường người ta thường yêu thích sự phấn chấn lúc khởi đầu và một kết thúc có hậu. Duy chỉ có giai đoạn giữa chừng là thường gặp phải khó khăn. Vậy xin chào mừng những người đã đến giai đoạn giữa chừng với vô vàn gian khó.
Tôi đã rút ra nguyên tắc này của quản lý (và cuộc sống) sau khi quan sát hàng trăm sự thay đổi lớn trở nên mờ nhạt sau sự khởi đầu đầy sinh lực và những cuộc họp báo công bố, khi những cam kết lớn phải lùi bước trước những thách thức khó khăn. Đó chính là mấu chốt của vấn đề khi đang ở giữa chừng một việc, khi những người thực sự có niềm tin cũng trở nên nghi ngờ. Và điều đó luôn xảy ra mà không cần đến một cuộc khủng hoảng kinh tế quy mô toàn cầu.
Ảnh: Corbis
Tất cả những ý tưởng đề xuất mới - hướng đi mới của chính phủ, sự thay đổi trong kinh doanh, những doanh nghiệp mới thành lập, sản phẩm mới hoặc sự thay đổi trong nội bộ - có thể vướng phải khó khăn trước khi thành công. Các rắc rối gia tăng cùng với những phương thức đổi mới khác biệt với các phương pháp hiện thời. Càng nhiều đề xuất được khởi xướng, càng nhiều khó khăn nảy sinh.
Những rắc rối khiến cho con người muốn từ bỏ, quên đi và theo đuổi những điều mới mẻ hấp dẫn hơn. Nhưng ngừng nỗ lực quá sớm chính là thất bại. Hãy kiên trì bám đuổi nó bất chấp mọi khó khăn, đưa ra những điều chỉnh phù hợp và bạn có thể đang trên đường đi tới thành công. Mặc dù một số ý tưởng có vẻ bế tắc, thì rất nhiều ý tưởng chỉ đơn giản cần đến sự thay đổi giữa chừng.
Ở giữa chừng sự thay đổi là khó khăn với nhiều lý do có thể dự đoán được. Dự đoán trước thường thiếu cơ sở, đặc biệt là nếu tình huống mang tính kịch tính và khó mà biết chính xác mọi việc sẽ diễn ra như thế nào. Những nhà hoạch định đang có khó khăn về các nguồn lực khiến cho ngân sách trở nên cạn kiệt trước khi giành được thắng lợi là điều khó tránh khỏi.
Một nhà quản lý thương hiệu thành công cho một công ty chuyên về sản phẩm tiêu dùng đã có một tấm áp phích quảng cáo trên tường tuyên bố rằng "Những sản phẩm mới luôn tốn nhiều thời gian và tiền bạc hơn". Luôn có những trở ngại ngoài mong đợi và sự trì hoãn công việc. Người lãnh đạo phải luôn sẵn sàng để đảm bảo có thêm các nguồn lực dự phòng, tăng thêm thời gian dự trù hoặc vạch ra những phương thức sáng tạo để bù đắp cho việc khan hiếm các nguồn lực.
Nhưng kế hoạch làm việc thay đổi sẽ không là sai lầm lớn nếu không có một vấn đề nảy sinh giữa chừng: đó là việc gia tăng sự tiêu cực và giảm động lực. Sự thật phũ phàng là: Điều này khó làm hơn mọi người vẫn nghĩ. Những mâu thuẫn nảy sinh. Các nhà đầu tư và kể cả những người bạn cũng hỏi tại sao mọi việc lại không tiến triển nhanh. Các nhà phê bình chỉ trích. Những người ủng hộ thì tranh cãi lẫn nhau khiến cho việc tìm ra giải pháp trở nên khó khăn hơn.
Hãy sử dụng danh sách sau để quyết định khi nào nên tiếp tục những nỗ lực thay đổi và khi nào nên từ bỏ:
- Hài hòa với môi trường. Những gì đã thay đổi kể từ khi bạn bắt đầu đề xuất đổi mới? Liệu những giả định ban đầu còn đúng không? Liệu nhu cầu vẫn còn đó không?
- Kiểm tra tầm nhìn. Liệu ý tưởng vẫn còn mang lại hứng khởi hay không? Liệu điều đó có đủ quan trọng để nỗ lực thêm không?
- Kiểm tra sự hỗ trợ. Liệu những người ủng hộ còn nhiệt tình với ý tưởng không? Liệu những người mới có tham gia vào khởi xướng mới này không?
- Kiểm tra quá trình. Liệu những cam kết có được duy trì không và những mốc quan trọng đã được vượt qua chưa? Liệu có những chỉ số ban đầu, những sự minh chứng hữu hình cho thấy điều này có thể thành công không? Liệu kết quả có duy trì được sự ủng hộ và làm yên những chỉ trích không?
- Tìm kiếm sự hỗ trợ. Liệu các dự án có phù hợp với các hoạt động khác không? Liệu nó có thể được thúc đẩy bởi liên minh?
Quá nhiều câu trả lời "không" và có thể đó là lúc để giảm bớt thua lỗ và tiếp tục phát triển. Nhưng nếu hầu hết câu trả lời là có, thì mọi việc vẫn chưa kết thúc. Bạn vẫn đang ở giữa chừng sự thay đổi và vẫn đang trong cuộc chơi. Hãy làm mới lại ước mơ, tập hợp nhau lại để loại bỏ những vật cản, hãy để quanh bạn là những người ủng hộ luôn cổ vũ bạn và gắn chặt với ý tưởng. Nhận thức được những khó khăn khi thay đổi, hãy cho thêm thời gian và một kết thúc thành công là điều có thể.
Những người làm chủ được thay đổi luôn là những người kiên trì và bền chí. Họ bền bỉ, linh hoạt, lường trước được những trở ngại trên đường đến thành công và vui mừng khi vượt qua mỗi điểm mốc. Họ luôn tranh luận về những vấn đề quan trọng. Và ai biết được điều gì có thể xảy ra? Sự kiên trì có thể giúp ý tưởng đổi mới tồn tại, giúp các công ty tránh khỏi những sự cắt giảm hà khắc và tạo ảnh hưởng đến người quản lý để họ xem xét lại mọi việc.
- Bài viết của Rosabeth Moss Kanter trên Harvard Business Publishing -
Doanh thu không bù lỗ được. Khách hàng giảm sút khiến bạn mất đi những người ủng hộ và làm gián đoạn việc giao tiếp liên lạc. Công nhân thì mệt mỏi và dễ bị kích động. Danh sách những người xin ngân sách ngày càng nhiều. Tất cả những chuyện đó khiến bạn băn khoăn liệu có nên xem xét việc từ bỏ không...
Thông thường người ta thường yêu thích sự phấn chấn lúc khởi đầu và một kết thúc có hậu. Duy chỉ có giai đoạn giữa chừng là thường gặp phải khó khăn. Vậy xin chào mừng những người đã đến giai đoạn giữa chừng với vô vàn gian khó.
Tôi đã rút ra nguyên tắc này của quản lý (và cuộc sống) sau khi quan sát hàng trăm sự thay đổi lớn trở nên mờ nhạt sau sự khởi đầu đầy sinh lực và những cuộc họp báo công bố, khi những cam kết lớn phải lùi bước trước những thách thức khó khăn. Đó chính là mấu chốt của vấn đề khi đang ở giữa chừng một việc, khi những người thực sự có niềm tin cũng trở nên nghi ngờ. Và điều đó luôn xảy ra mà không cần đến một cuộc khủng hoảng kinh tế quy mô toàn cầu.
Ảnh: Corbis
Tất cả những ý tưởng đề xuất mới - hướng đi mới của chính phủ, sự thay đổi trong kinh doanh, những doanh nghiệp mới thành lập, sản phẩm mới hoặc sự thay đổi trong nội bộ - có thể vướng phải khó khăn trước khi thành công. Các rắc rối gia tăng cùng với những phương thức đổi mới khác biệt với các phương pháp hiện thời. Càng nhiều đề xuất được khởi xướng, càng nhiều khó khăn nảy sinh.
Những rắc rối khiến cho con người muốn từ bỏ, quên đi và theo đuổi những điều mới mẻ hấp dẫn hơn. Nhưng ngừng nỗ lực quá sớm chính là thất bại. Hãy kiên trì bám đuổi nó bất chấp mọi khó khăn, đưa ra những điều chỉnh phù hợp và bạn có thể đang trên đường đi tới thành công. Mặc dù một số ý tưởng có vẻ bế tắc, thì rất nhiều ý tưởng chỉ đơn giản cần đến sự thay đổi giữa chừng.
Ở giữa chừng sự thay đổi là khó khăn với nhiều lý do có thể dự đoán được. Dự đoán trước thường thiếu cơ sở, đặc biệt là nếu tình huống mang tính kịch tính và khó mà biết chính xác mọi việc sẽ diễn ra như thế nào. Những nhà hoạch định đang có khó khăn về các nguồn lực khiến cho ngân sách trở nên cạn kiệt trước khi giành được thắng lợi là điều khó tránh khỏi.
Một nhà quản lý thương hiệu thành công cho một công ty chuyên về sản phẩm tiêu dùng đã có một tấm áp phích quảng cáo trên tường tuyên bố rằng "Những sản phẩm mới luôn tốn nhiều thời gian và tiền bạc hơn". Luôn có những trở ngại ngoài mong đợi và sự trì hoãn công việc. Người lãnh đạo phải luôn sẵn sàng để đảm bảo có thêm các nguồn lực dự phòng, tăng thêm thời gian dự trù hoặc vạch ra những phương thức sáng tạo để bù đắp cho việc khan hiếm các nguồn lực.
Nhưng kế hoạch làm việc thay đổi sẽ không là sai lầm lớn nếu không có một vấn đề nảy sinh giữa chừng: đó là việc gia tăng sự tiêu cực và giảm động lực. Sự thật phũ phàng là: Điều này khó làm hơn mọi người vẫn nghĩ. Những mâu thuẫn nảy sinh. Các nhà đầu tư và kể cả những người bạn cũng hỏi tại sao mọi việc lại không tiến triển nhanh. Các nhà phê bình chỉ trích. Những người ủng hộ thì tranh cãi lẫn nhau khiến cho việc tìm ra giải pháp trở nên khó khăn hơn.
Hãy sử dụng danh sách sau để quyết định khi nào nên tiếp tục những nỗ lực thay đổi và khi nào nên từ bỏ:
- Hài hòa với môi trường. Những gì đã thay đổi kể từ khi bạn bắt đầu đề xuất đổi mới? Liệu những giả định ban đầu còn đúng không? Liệu nhu cầu vẫn còn đó không?
- Kiểm tra tầm nhìn. Liệu ý tưởng vẫn còn mang lại hứng khởi hay không? Liệu điều đó có đủ quan trọng để nỗ lực thêm không?
- Kiểm tra sự hỗ trợ. Liệu những người ủng hộ còn nhiệt tình với ý tưởng không? Liệu những người mới có tham gia vào khởi xướng mới này không?
- Kiểm tra quá trình. Liệu những cam kết có được duy trì không và những mốc quan trọng đã được vượt qua chưa? Liệu có những chỉ số ban đầu, những sự minh chứng hữu hình cho thấy điều này có thể thành công không? Liệu kết quả có duy trì được sự ủng hộ và làm yên những chỉ trích không?
- Tìm kiếm sự hỗ trợ. Liệu các dự án có phù hợp với các hoạt động khác không? Liệu nó có thể được thúc đẩy bởi liên minh?
Quá nhiều câu trả lời "không" và có thể đó là lúc để giảm bớt thua lỗ và tiếp tục phát triển. Nhưng nếu hầu hết câu trả lời là có, thì mọi việc vẫn chưa kết thúc. Bạn vẫn đang ở giữa chừng sự thay đổi và vẫn đang trong cuộc chơi. Hãy làm mới lại ước mơ, tập hợp nhau lại để loại bỏ những vật cản, hãy để quanh bạn là những người ủng hộ luôn cổ vũ bạn và gắn chặt với ý tưởng. Nhận thức được những khó khăn khi thay đổi, hãy cho thêm thời gian và một kết thúc thành công là điều có thể.
Những người làm chủ được thay đổi luôn là những người kiên trì và bền chí. Họ bền bỉ, linh hoạt, lường trước được những trở ngại trên đường đến thành công và vui mừng khi vượt qua mỗi điểm mốc. Họ luôn tranh luận về những vấn đề quan trọng. Và ai biết được điều gì có thể xảy ra? Sự kiên trì có thể giúp ý tưởng đổi mới tồn tại, giúp các công ty tránh khỏi những sự cắt giảm hà khắc và tạo ảnh hưởng đến người quản lý để họ xem xét lại mọi việc.
- Bài viết của Rosabeth Moss Kanter trên Harvard Business Publishing -
Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009
Giải toả không khí căng thẳng
TuanVietNam) - Khi nền kinh tế đang ở trong trạng thái hôn mê sâu, bầu không khí u ám bao trùm doanh nghiệp, các nhà quản lý thì lo lắng tột độ về tình hình công ty còn nhân viên nơm nớp sợ mất việc. Là lãnh đạo, bạn phải làm gì trong tình huống này?
Trong bối cảnh đó, chẳng có lý do gì gây thêm căng thẳng bằng việc liên tục thúc ép nhân viên mà một nhà lãnh đạo thực thụ cần nhảy vào cuộc để khơi gợi trong họ niềm tin và hy vọng.
Đừng để nơi làm việc trở thành ổ chứa căng thẳng. Ảnh: squidoo.com
Dưới đây, là một vài chỉ gợi ý nho nhỏ giúp bạn trong quá trình thực hiện:
Thư giãn. Một nhà quản lý chẳng thể làm gì để xoay chuyển cục diện của toàn bộ nền kinh tế bi đát, nhưng anh ta có thể thay đổi cách đón nhận nó. Những lời nói cáu kỉnh gắt gỏng không thể khiến người khác làm việc siêng năng hơn. Hãy thử mỉm cười và dành cho họ những cái gật đầu đầy thân thiện, bạn sẽ làm họ thấy công việc của mình bớt nặng nề đi rất nhiều.
Tạo tiếng cười. Trong Thế Chiến thứ I, khi phải sống nhiều ngày trong các hầm quân sự, lính Anh đã tự tạo niềm vui cho cuộc sống của mình bằng cách tạo ra các tác phẩm sân khấu tự biên tự diễn. Điều này giúp nhắc họ nhớ về quê hương và để họ luôn biết rằng dù điều gì có xảy ra thì họ vẫn là con người: được quyền hưởng trọn vẹn những thú vui bình dị nhất.
Vì thế chẳng có lý do gì để bạn không thử mọi cách để giúp mọi người giải toả tâm lý. Ra ngoài ăn trưa, gọi một chiếc bánh về văn phòng trong giờ giải lao, phát các vé xem phim thuê đĩa DVD miễn phí hay chiếu phim hoạt hình trên các màn hình quảng cáo. Cuộc sống thật vô nghĩa biết bao khi bạn chỉ biết lao đầu vào công việc mà không có thời gian nghỉ ngơi thư giãn.
Luôn mở rộng cánh cửa. Hãy cho người khác thấy rằng bạn luôn sẵn sàng trò chuyện cùng họ. Hầu hết mọi người đều muốn gặp bạn để trao đổi công việc nhưng đôi lúc họ cũng muốn tán gẫu đôi điều về cuộc sống. Thời gian dành cho những cuộc trò chuyện ngoài lề như vậy không hề lãng phí, nó là những khoảnh khắc hết sức đời thường.
Hãy luôn mở lòng tâm sự với nhân viên của bạn về mọi điều trong cuộc sống thậm chí là về số phận của công ty này. Hãy thật trung thực và cởi mở. Dẫu bạn không thể đảm bảo cho họ công việc ổn định đến tận cuối đời nhưng một cuộc trò chuyện thật thẳng thắn là thứ bạn có thể đem đến cho họ bất kỳ lúc nào.
Nếu bạn cần dẫn chứng thành công trước khi bắt tay làm bất kỳ điều gì thì thực tế không thiếu những dẫn chứng điển hình cho bạn. Trước kia, Abraham Lincoln luôn biết cách tạo bầu không khí làm việc thật thoải mái cho nội các và các tướng lĩnh của mình qua các mẫu chuyện vui nhưng đầy ý nghĩa.
Cũng vậy, Franklin Roosevelt đã trải qua những ngày tháng hết sức thư thái tại Nhà Trắng ngay cả trong những ngày tháng đen tối nhất của cuộc Đại Khủng hoảng và Thế chiến thứ II bởi ông đã biết cách khích lệ và chia sẻ tiếng cười với những người dưới quyền.
Không ai quy kết Lincoln hay Roosevelt là những người xa rời thực tế; Cả hai đều biêt cách tìm ra những khoảnh khắc thích hợp để tránh xa thực tại quá đỗi đen tối để làm mới bản thân và cộng sự của mình.
Làm nhà quản lý, bạn phải biết hướng nhân viên của mình đến những ưu tiên cấp bách của thời điểm hiện tại nhưng bạn chỉ làm được điều này khi vừa duy trì được tác phong chuyên nghiệp trong công việc vừa phải biết cách thư giãn cho nhân viên và cho cả chính mình.
- Bài viết của John Baldoni trên Harvard Business Publishing
Trong bối cảnh đó, chẳng có lý do gì gây thêm căng thẳng bằng việc liên tục thúc ép nhân viên mà một nhà lãnh đạo thực thụ cần nhảy vào cuộc để khơi gợi trong họ niềm tin và hy vọng.
Đừng để nơi làm việc trở thành ổ chứa căng thẳng. Ảnh: squidoo.com
Dưới đây, là một vài chỉ gợi ý nho nhỏ giúp bạn trong quá trình thực hiện:
Thư giãn. Một nhà quản lý chẳng thể làm gì để xoay chuyển cục diện của toàn bộ nền kinh tế bi đát, nhưng anh ta có thể thay đổi cách đón nhận nó. Những lời nói cáu kỉnh gắt gỏng không thể khiến người khác làm việc siêng năng hơn. Hãy thử mỉm cười và dành cho họ những cái gật đầu đầy thân thiện, bạn sẽ làm họ thấy công việc của mình bớt nặng nề đi rất nhiều.
Tạo tiếng cười. Trong Thế Chiến thứ I, khi phải sống nhiều ngày trong các hầm quân sự, lính Anh đã tự tạo niềm vui cho cuộc sống của mình bằng cách tạo ra các tác phẩm sân khấu tự biên tự diễn. Điều này giúp nhắc họ nhớ về quê hương và để họ luôn biết rằng dù điều gì có xảy ra thì họ vẫn là con người: được quyền hưởng trọn vẹn những thú vui bình dị nhất.
Vì thế chẳng có lý do gì để bạn không thử mọi cách để giúp mọi người giải toả tâm lý. Ra ngoài ăn trưa, gọi một chiếc bánh về văn phòng trong giờ giải lao, phát các vé xem phim thuê đĩa DVD miễn phí hay chiếu phim hoạt hình trên các màn hình quảng cáo. Cuộc sống thật vô nghĩa biết bao khi bạn chỉ biết lao đầu vào công việc mà không có thời gian nghỉ ngơi thư giãn.
Luôn mở rộng cánh cửa. Hãy cho người khác thấy rằng bạn luôn sẵn sàng trò chuyện cùng họ. Hầu hết mọi người đều muốn gặp bạn để trao đổi công việc nhưng đôi lúc họ cũng muốn tán gẫu đôi điều về cuộc sống. Thời gian dành cho những cuộc trò chuyện ngoài lề như vậy không hề lãng phí, nó là những khoảnh khắc hết sức đời thường.
Hãy luôn mở lòng tâm sự với nhân viên của bạn về mọi điều trong cuộc sống thậm chí là về số phận của công ty này. Hãy thật trung thực và cởi mở. Dẫu bạn không thể đảm bảo cho họ công việc ổn định đến tận cuối đời nhưng một cuộc trò chuyện thật thẳng thắn là thứ bạn có thể đem đến cho họ bất kỳ lúc nào.
Nếu bạn cần dẫn chứng thành công trước khi bắt tay làm bất kỳ điều gì thì thực tế không thiếu những dẫn chứng điển hình cho bạn. Trước kia, Abraham Lincoln luôn biết cách tạo bầu không khí làm việc thật thoải mái cho nội các và các tướng lĩnh của mình qua các mẫu chuyện vui nhưng đầy ý nghĩa.
Cũng vậy, Franklin Roosevelt đã trải qua những ngày tháng hết sức thư thái tại Nhà Trắng ngay cả trong những ngày tháng đen tối nhất của cuộc Đại Khủng hoảng và Thế chiến thứ II bởi ông đã biết cách khích lệ và chia sẻ tiếng cười với những người dưới quyền.
Không ai quy kết Lincoln hay Roosevelt là những người xa rời thực tế; Cả hai đều biêt cách tìm ra những khoảnh khắc thích hợp để tránh xa thực tại quá đỗi đen tối để làm mới bản thân và cộng sự của mình.
Làm nhà quản lý, bạn phải biết hướng nhân viên của mình đến những ưu tiên cấp bách của thời điểm hiện tại nhưng bạn chỉ làm được điều này khi vừa duy trì được tác phong chuyên nghiệp trong công việc vừa phải biết cách thư giãn cho nhân viên và cho cả chính mình.
- Bài viết của John Baldoni trên Harvard Business Publishing
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)